Home Đời sốngTâm sự Qua được “cửa ải” của má chồng | Phụ nữ

Qua được “cửa ải” của má chồng | Phụ nữ

by Poster AI

Chị Hai là dâu được má chọn nên má thương. Tôi thì ngược lại, má phản đối chồng cưới tôi bởi bà đã nhắm sẵn cho anh cô hàng xóm lanh lẹ. Vì tình cảm nhạt nhẽo với nhà chồng nên tôi ít về quê.

Tết, má bàn với chị Hai ra Giêng đi chùa nào, sắm lễ gì để cúng… Tôi có cảm giác bị ra rìa ở nhà chồng. Má và chị Hai một phe, tôi bên phe còn lại. Tuy chưa đến mức xung đột nhưng sự không hài lòng luôn chực chờ để bung bét thành trận chiến.

Tết, quà bánh chị Hai mang về má bày lên bàn thờ để cúng ông bà. Quà của tôi má để đãi khách hoặc cho sấp nhỏ ăn… Hết tết, má gom bánh trái, khô cá, dưa mắm cho chị Hai phần nhiều, phần vợ chồng tôi chỉ có lệ. Có năm tôi buồn, bảo chồng về quê một mình. Chồng sợ má giận, sợ khoảng cách giữa tôi và má ngày càng xa nên năn nỉ tôi về cùng. Tôi tập thương má bởi đó là má anh…

Gần tết năm ngoái, má mổ sỏi thận. Chị Hai đưa cọc tiền, bảo chồng tôi thuê người chăm má, chị bận. Anh Hai thì cười hề hề, nói: “Anh đàn ông biết gì mà chăm”. Chồng tôi đang theo dự án quan trọng, không thể bỏ. Tôi đành xin nghỉ việc một tuần để chăm má.

Bệnh viện quá tải, người nuôi bệnh phải ngủ dưới gầm giường. Mùi nước tiểu, mùi người bệnh khiến tôi ám ảnh, nhưng phải cố ráng. Đêm, tôi thức vài lượt để cho má uống nước, đi vệ sinh. Má đau nhức khắp người nên tôi xoa bóp tay chân cho má dễ chịu…

Qua được cửa ải của má chồng - Ảnh 1.

Ảnh mang tính minh họa – SHUTTERSTOCK

Mặc má cau có khó chịu, tôi vẫn luôn nhẹ nhàng với má. Tôi đâu phải thần thánh gì mà không gờn gợn những lúc nhớ ánh mắt dằn hắt của má, nhớ những trách phiền chê bai vô cớ… Nhưng tôi sẽ chẳng ra gì nếu nhân lúc này lạnh nhạt, bỏ bê má. Tôi dặn mình phải kiên nhẫn với má, ráng thương má như má ruột tôi…

Má xuất viện, chị Hai bảo đưa má về nhà tôi, vì tôi nuôi má nên quen ý má rồi. Tôi không dám cãi, dù nhà chị gần bệnh viện hơn. Bữa công ty có cuộc họp quan trọng, tôi nhờ chị Hai qua chăm má một ngày. Tôi dặn chị giờ nào cho má ăn, uống thuốc, đi vệ sinh… Chị Hai phẩy tay: “Yên tâm, vô tay chị êm re hết”.

Đến tối tôi về nhà, má nắm tay tôi chảy nước mắt. Má kể chị Hai đỡ má rất mạnh tay, làm má đau. Chị đút ăn vài muỗng đã cằn nhằn vì má nhai chậm. Chị càm ràm má tiểu gì mà tiểu hoài… Má nói với tôi: “Con đừng đi đâu nữa, ở nhà với má”. Câu nói của má dường như chạm đến nơi sâu thẳm trái tim cả hai má con, má và tôi đều rơm rớm, khoảng cách bấy lâu dường như tan rồi…

Ơn trời rồi má cũng khỏe lại, đi đứng bình thường nhưng cách nghĩ của má giờ đã khác. Tết năm nay, lần đầu tiên tôi có cái tết vui vẻ ở nhà chồng. Tôi lội qua cửa ải của má dẫu sút mấy ký nhưng may không sứt mẻ tình cảm với chị Hai, lại được má thương. Chồng ôm tôi, cảm động: “Cảm ơn em”. Giọng chồng nhẹ tênh như thể vừa buông được gánh nặng.

Tôi biết, bấy lâu anh thắp thỏm lo. Mấy ai không day dứt khi kẹt giữa hai người phụ nữ họ yêu thương. Tôi chịu thiệt một chút để hòa giải với má, để cả nhà thuận hòa, để chồng yên lòng. Sóng gió ngoài kia đã đủ nhiều, nhà phải là nơi yên ổn, vui vẻ để ai cũng muốn về.

Theo Báo Người Lao Động (www.nld.com.vn)

Đánh giá post

Related Articles

Leave a Comment